lot.com.vn    hotring.vn    vienthong.com.vn    tennisclub.vn

  diendan.az24.vn 

Trở lại   diendan.az24.vn > Giải trí > Thế giới truyện > Quà tặng cuộc sống

Trả lời
 
LinkBack Công cụ bài viết Tìm trong chủ đề này Kiểu hiển thị
  #81  
Cũ 23-07-2010, 19:16
Avatar của BKMetalx
Mới gia nhập
Points: 3.700, Level: 9 Points: 3.700, Level: 9 Points: 3.700, Level: 9
Hoạt động: 4,7% Hoạt động: 4,7% Hoạt động: 4,7%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Nov 2009
Đến từ: Nơi Gió Hát Tình Ca
Bài gửi: 525
Số lần cảm ơn: 59
Được 70 lần cám ơn trong 39 bài viết
Ước mơ bị lãng quên.

Lúc còn nhỏ, nhà tôi nghèo lắm, mà hình như vào những năm đó, ở vùng nông thôn quê tôi, ai cũng nghèo cả. Những người bạn cùng trang lứa, thường chơi trò bán đồ hàng, và cũng có rất ít trò chơi được chọn, hồi đó không có robot, búp bê như bây giờ, có thì cũng không thể mua nỗi. Tôi cũng tham gia một cách nhiệt tình, đóng vai vợ chồng, bố mẹ v.v.., đủ hết cả. Tôi không thích trò đó, tôi thích trò nặn đất sét ra những chiếc xe và kéo đi – trò này tôi thích hơn vì cảm giác vui sướng khi nhìn thành phẩm của mình. Nhưng bạn bè lại chơi đồ hàng, và tôi chơi cùng họ.
Tôi không thích ăn kẹo, đặc biệt không thích món này. Cùng xóm có cô bé khá dễ thương, hay chia kẹo cho tôi ăn, tôi thích cô bé đó lắm, và tôi ăn kẹo của cô bé cho.
Lớn lên một tý tôi được đi học, ba mẹ bảo tôi phải đi học. Tôi phải học thật giỏi để hơn bạn bè cùng lớp. Tôi biết rằng đi học để có kiến thức, còn việc có kiến thức để làm gì thì hình như lúc đó tôi không nghĩ tới.
Cấp 2, tôi học truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, một truyện ngắn khá hay. Nhưng tôi nghĩ, Lão Hạc sao phải làm thế, sao phải bán con Vàng để tiền lại cho Ông Giáo làm đám tang và uống bả chó tự vẫn chứ. Sao Lão không cố gắng để thay đổi cuộc sống Lão, dù biết Lão đã “tàn sức”, nhưng cuộc sống vẫn còn nhiều thứ để đi tới, v.v… Có thể đó là những suy nghĩ trẻ con, nhưng đó là suy nghĩ của tôi. Khi làm tập làm văn, phân tích Lão Hạc, tôi đã viết Lão Hạc tội nghiệp như thế nào, Lão không muốn nhờ vả hàng xóm và chọn cho mình con đường chết thì hay ra sao, tốt ra sao v.v…, vì tôi cần có điểm cao, và vì cô giáo dạy tôi thế.
Năm chọn nghành để thi đại học, CNTT là ngành “hot” nhất và hứa hẹn nhất. Đọc những bài báo, thấy CNTT đang thiếu nhân lực trầm trọng. Ngành CNTT thường cao điểm nhất trong các ngành. Vì cái tôi cá nhân, vì tương lai dễ tìm việc, tôi đã chọn CNTT để thi, dù tôi không biết CNTT là cái gì, chỉ phong phanh học CNTT là học về máy tính, và cái máy tính, tôi chỉ có cơ hội đụng vào vài lần.
Ra trường, tôi đi làm ở các công ty phần mềm, đây là ngành mà tôi đã chọn học.
Có chút kiến thức, tôi được tăng lương, tăng cấp, tôi nghiễm nhiên an nhàn với công việc và thù lao mình nhận được.



Sau hơn hai năm đi làm, tôi chợt nhớ ra điều gì đó còn sót lại trong cuộc đời mình.
Hình như, tôi chưa bao giờ làm được điều gì mà mình thực sự thích, mình thực sự mong muốn, mình ước mơ cả. Những gì tôi đã làm, tôi cứ nghĩ rằng mình thích, nhưng nó hoàn toàn do tác động của các yếu tố xung quanh mình. Lúc bé theo bạn bè, lớn chút vì điểm số, vì người thân, thầy cô tác động, chọn nghề do cái tôi và tương lai.
Tôi đã làm được gì cho mình chưa, tôi đã làm gì đó mà mình thực sự mong muốn làm chưa?
Phải chăng, ước mơ đã bị che mờ bởi công việc an nhàn và lương cao – và mình cứ nghĩ thế là mãn nguyện?
Phải chăng, ước mơ đã trôi dần đi do tôi sợ mất đi những gì mình đang có mà không dám làm những gì mình muốn?
Phải chăng, ước mơ đã bị lãng quên?
Tôi không còn trẻ, nhưng cũng chưa nhiều tuổi để chọn con đường bình yên.Tôi biết bây giờ đã muộn cho những ước mơ, nhưng không bao giờ là quá muộn. Tôi sẽ đi con đường của tôi, con đường dẫn đến ước mơ.
Còn bạn, bạn có những ước mơ bị lãng quên không?


Ước mơ bị lãng quên | Đăng Khôi | Kogan Kid | 2K | Phạm Đăng Khôi
__________________
Promise me, when you see, a white rose you’ll think of me
I love you so…
Never let go…
I will be your ghost of a rose…

________________
http://bkmetalx.info
Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cảm ơn bài viết
cuoi (24-07-2010), newsmile (26-07-2010)
  #82  
Cũ 23-07-2010, 20:39
Avatar của Mưa
Mới gia nhập
Points: 1.464, Level: 5 Points: 1.464, Level: 5 Points: 1.464, Level: 5
Hoạt động: 4,1% Hoạt động: 4,1% Hoạt động: 4,1%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Feb 2010
Bài gửi: 165
Số lần cảm ơn: 52
Được 115 lần cám ơn trong 73 bài viết
Sen đầu mùa
Em rất thích hoa, em có cảm nhận đặc biệt với các mùi hương.
có lẽ thế mà với anh: em là người đặc biệt!
Tháng năm về, mùa sen đã về, em thích đắm mình trong hương sen đầu mùa ngào ngạt và mê hoặc. Chẳng thể lý giải tại sao em lại yêu hoa đến thế, em thường bảo đó là " tật xấu" của em , một tật xấu không thể bỏ được , mãi mãi không bỏ được, và anh lại cười mỗi khi em nói thế!
Hôm nay, " chiều muộn anh đến đón em nhé!" , anh bảo đó là một câu mệnh lệnh, nhưng anh cũng vẫn đến đúng giờ em đã hẹn, thậm chí là sớm hơn một chút, còn em, em tự cho phép mình có thể đến muộn vì em là người hẹn mà, em sẽ thay đổi giờ hẹn khi em đến, và khi đó anh lại phải nhường em thôi,mặc dầu biết em luôn là người trễ hẹn, nhưng anh vẫn cười, vẫn dịu dàng và trầm tính, luôn nhường em và đặc biệt là chiều em nữa. Chiều nay , đi chơi đâu nào?
( em lại là người quyết định, anh luôn thế), Hồ Tây - oki! Với em đi chơi thì không cần lên kế hoạch trước, lúc đi sẽ ngẫu hứng chọn địa điểm và em thường chọn theo cảm xúc của mình. Chiều muộn tháng năm , không nóng mà ngược lại hơi se lạnh, anh luôn cẩn thận lúc nào cũng có khẩu trang bên mình, hôm nay em đã để quên khẩu trang của em ở quán photo lúc nào cũng không biết , chỉ biết khi anh quay lại hỏi: em không mang khẩu trang ah? con bé mới nháo nhào đống đồ ngổn ngang để lục lọi, tìm kiếm chiếc khẩu trang đã bỏ quên một quán ven đường. Anh biết tính em , cũng là một câu chuyện anh bảo là anh không quên được, hôm đó anh và em cùng nhau đi học, bàn luận về một chủ đề mới toanh mà thầy mới giao cho 2 đứa, em chẳng hiểu gì, anh khá hơn chút đỉnh, nhưng kết cục cả 1 buổi chiều, 2 anh em làm không được một mặt giấy, quá mệt em rủ anh đi ăn, lần đi chơi đầu tiên của 2 đứa. Em giới thiệu một quán quen mà mỗi khi buồn hoặc em cùng tụi bạn đi giải xui là thường lui đến quán này, món ăn ngon và lạ miệng, em đã phải dạy anh cách ăn món độc đáo đó, và em phát hiện ra em có tài hướng dẫn người khác, chứ không phải theo cách nghĩ của anh là do anh khéo. Đi ăn với em anh toàn bị em chọc, vậy mà anh vẫn tấm tắc khen ngon, vẫn để em làm trò , và khi thanh toán anh đã tranh phần của em, tự nhiên em giận , em cũng không hiểu sao em lại giận , em giận vì chẳng có lý do gì để giận cả, còn anh , anh sợ( " anh sợ ánh mắt lúc đó của em, chắc anh sẽ không thể quên được ánh mắt lúc đó của em đâu", mãi sau này anh mới nói cho em biết điều đó), anh cuống cuồng chay đuổi theo em, và anh đã để quên một thứ mà anh bảo đó là kỉ niệm của bạn anh. Anh không nói , hôm sau buổi đi ăn đầu tiên, anh nhắn tin hỏi em đã hết giận chưa? và em có cầm cây bút hộ anh không? anh vừa đến quán ăn đó để tìm nhưng người ta bảo không có, và anh chắc chắn rằng nó đã mất, nhưng anh vẫn hỏi em xem ,biết đâu em lại cầm thì sao? Em thấy hối hận ,vì trước đó anh đã nhờ em cầm rồi và em hiểu người đánh mất cây viết ấy là em, chứ không phải anh. Nhưng em vẫn thắc mắc, vì em biết rằng ý nghĩa của tặng bút chính là : sự chia ly. Anh lý giải rằng hoàn cảnh tặng bút của anh không hề có ý nghĩa đó và em cũng đồng tình, có lẽ là anh đúng!
Anh bảo em xuống xe, mở cốp và đưa cho em một khẩu trang, anh nhìn em một hồi và nhẹ nhàng: " đó cũng là một món quà của bạn anh tặng", em đỏ mặt, anh cười 2 đứa lại tiếp tục đi, được một đoạn nhỏ anh quay lại: " tặng khẩu trang thì có ý nghĩa gì hả em?" , em xị mặt, em bảo em không phải là một cuốn bách khoa toàn thư, và em không thích nói nữa, anh buồn. Em ghé vào tai anh và thì thầm : " khi nào em đánh mất nó, em sẽ nói ý nghĩa của nó cho anh", và anh đã cười .
Đến Hồ Tây, gió mát và lạnh, anh bảo là hôm nay đi ngắm đường( là lần đầu tiên anh quyết định, không cho em tự quyết nữa, nhưng em thích thế và em biết đó chính là điểm tương đồng của 2 đứa). Mỗi đoạn đường có mùi hương của hoa đêm anh lại quay sang em và hỏi: mùi hoa gì thế em, và em rất nhẹ nhàng trả lời, hình như anh thích thế! Em ngồi sau hậm hực với ý nghĩ là tại sao đường ven hồ không thành một đường tròn mà lại méo đến xấu xí, anh bảo nó không tròn, nhưng là một " đường khép kín", thế là hôm nay, chúng ta lại cùng nhau trinh phục một con đường khép kín, và em biết cuộc trinh phục nào cũng không hề dễ dàng cả, để tìm được một : " đường khép kín" ngắn nhất anh và em đã vượt qua rất nhiều chặng đường mà chắc em không thể quên được:
một con đường bậc thang dốc nhất hà nội.
một con đường mòn nhỏ bé nhất hà nội.
và một con đường ngổn ngang nhất hà nội.
anh nhìn em và cười khúc khích: anh biết em đã nín thở khi đi qua 3 con đường kinh khủng ấy vì anh không thấy em thở, em chối ây ẩy, em bảo em chỉ nhắm mắt thôi chứ không nín thở, và anh lại cười, em ngốc thật, có lẽ anh lại thích cái ngốc đó từ lúc nào không biết. Nhưng anh cũng biết trên cả quãng đường đó em đã reo lên hạnh phúc khi anh em mình cùng đi qua những con đường đầy sen: sen đầu mùa nữa.Em đã ngất ngây khi thoảng thấy hương sen cuốn theo gió mặc dù em chưa nhìn thấy cả đầm sen, và em đã ghen tỵ khi có một cặp đôi nào đó có một nụ sen cài trên xe đầy thách thức,anh chỉ mỉm cười.
Trở về vạch xuất phát, đường khép kín của anh cũng đã đi hết, em đói, anh rủ đi ăn. Ngồi cạnh hồ Trúc Bạch, gió lạnh hơn những cơn gió mùa hè thường thấy, em kêu lạnh và muộn , anh đứng lên và đưa em về, em chần chừ và anh hiểu. " Sẽ về muộn lắm nếu quay lại hái sen" em mỉm cười " muộn chút cũng không sao", anh chở em đến đầm sen, chỉ một bông đẹp nhất mà cả hai có thể nhìn thấy trong đêm tối, anh kệ em đứng đó, em cũng chẳng cần gì hơn đứng đó ngắm hoa một mình cho mỏi mắt thì thôi, bỗng giật mình anh đi đến, " tặng em 1 bông này", em ngỡ ngàng, và trái tim chợt rung lên lần đầu. Em đã yên tâm để anh đưa về , lòng ngập tràn hạnh phúc, em bảo em đã buồn ngủ, em đã ngủ thật, ôm anh thật chặt do gió thổi mạnh và lạnh, em ngủ ngon lành với nhành hoa mới được tặng, kệ anh một mình , im lặng trên con đường về. Đến nhà em chợt tỉnh, đá quá muộn và anh biết đã có lỗi khi để em về muộn quá giờ, còn em , lụi hụi mở cửa vào nhà, rửa mặt đánh răng và đi ngủ, chỉ khi đèn nhà đã tắt hết em mới biết lúc đó anh mới về. Em không ngủ sớm được, hôm nay anh thật là lúc đưa em về tới nhà, rất lạ và cả em nữa.....Em thích bông sen đầu mùa, em đã trả lời thế khi anh hỏi:" sen đầu mùa có thơm không?".



-ST-

[Kể ra phải vào đây sớm hơn ]
__________________

Như hoa cúc nở suốt ngàn đêm trắng
Dù mùi hương tan mất, nhưng nụ hoa vẫn sống!

Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cảm ơn bài viết
BKMetalx (24-07-2010), cuoi (24-07-2010), lan (24-07-2010), newsmile (26-07-2010), sauxanh (24-07-2010)
  #83  
Cũ 24-07-2010, 10:56
Avatar của BKMetalx
Mới gia nhập
Points: 3.700, Level: 9 Points: 3.700, Level: 9 Points: 3.700, Level: 9
Hoạt động: 4,7% Hoạt động: 4,7% Hoạt động: 4,7%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Nov 2009
Đến từ: Nơi Gió Hát Tình Ca
Bài gửi: 525
Số lần cảm ơn: 59
Được 70 lần cám ơn trong 39 bài viết
Dế mèn phiêu lưu ký và cuộc sống


Tôi có một anh bạn thân, giờ đang ở Đà Nẵng để lo đám tang cho Nội. Tự dưng buồn buồn ngồi nhớ lại câu truyện đã đọc từ bé – Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài.

Anh bạn tôi lần lữa với việc về quê thăm nội đã hơn năm nay, nhưng công việc cứ kéo anh lại, không đi được. Đến gần đây nhất, anh bảo cố xong project này thì về quê, thế nhưng chưa xong project anh đã phải về, và cũng không gặp được nội nữa.

Chia buồn cùng anh vậy.

Nếu chỉ chia buồn thì có lẻ đã không nghĩ tới truyện Dế Mèn phiêu lưu ký. Hai việc này vậy mà lại liên quan tới nhau.

Ai cũng cố gắng bon ba công việc, làm này làm nọ, người vì cuộc sống, người vì ước mơ. Cứ thế ngày qua ngày, người ta đã dành được cho mình và người thân bao nhiêu thời gian. Mãi bon chen cuộc sống riết rồi cuộc sống lại kéo mình theo cái vòng luẩn quẩn của công việc và công việc. Nhiều người có nhiều tiền mà lại không có thời gian để xài ấy chứ. Vậy làm riết cũng để làm cái gì?

Như bạn Dế Mèn, bạn cả một đời lang bạt giang hồ, thoả chí anh hào, đêm lại ích lợi cho đời. Ai đã từng đọc hết 9 chương Dế Mèn phiêu lưu ký chắc cũng mong được một lần như Mèn. Nhưng rồi, đến cuối truyện, khi trở về quê nhà:

“Nhưng buồn nhất, mẹ tôi cũng đã khuất núi.
Tôi ra viếng mộ người bên đầm nước. Nhớ đến lời người, khi sinh thời. Mẹ ơi ! Lá vàng, thì lá rụng, sự xoay vần tự nhiên, muôn loài chưa ai cưỡng lại được, con vì thế mà buồn, nhưng con vẫn ân hận rằng lần này trở về không còn được quỳ ôm đôi càng gầy yếu của mẹ kính mến mà kể lại những ngày luân lạc và những công việc con đã làm ích lợi cho đời để mẹ nghe.”


Dẫu biết thế, vậy mà vẫn cứ mãi bon chen!

Comment:
Mã:
Sống ở đời ai mà chả mong có ngày nở mặt nở mày hả anh, điều đó làm con người phải cố gắng hơn và cố gắng nhiều hơn nữa.
Dẫu biết rằng đời người như con gió thoáng qua, có lúc dữ dội có lúc nhẹ nhàng và bình thản.
Nhưng phải chăng ai cũng hiểu được điều đó…
Comment:
Mã:
Đúng rồi em, cuộc sống có 2 khoảng, khoảng nổi và khoảng lặng.
anh không có ý định phản bác những người siêng năng làm việc, nếu anh phản bác thì anh tào lao rồi
anh chỉ muốn nói, cân bằng cuộc sống để dành thời gian cho bản thân và những người thân mình nhiều hơn, vậy thì mình sẽ không phải hối tiếc khi sống trên đời 
http://blog.dangkhoi.info/life/de-me...-va-cuoc-song/

Admin? .
__________________
Promise me, when you see, a white rose you’ll think of me
I love you so…
Never let go…
I will be your ghost of a rose…

________________
http://bkmetalx.info
Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cảm ơn bài viết
cuoi (24-07-2010), gio (24-07-2010), lan (24-07-2010)
  #84  
Cũ 24-07-2010, 13:05
Avatar của BKMetalx
Mới gia nhập
Points: 3.700, Level: 9 Points: 3.700, Level: 9 Points: 3.700, Level: 9
Hoạt động: 4,7% Hoạt động: 4,7% Hoạt động: 4,7%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Nov 2009
Đến từ: Nơi Gió Hát Tình Ca
Bài gửi: 525
Số lần cảm ơn: 59
Được 70 lần cám ơn trong 39 bài viết
Wish You Were Here

Chiều thứ tư. Em đã tìm và nghe Wish you were here của Blackmore’s Night, có phần nào hy vọng bài hát giống như một người bạn mà em có thể chia sẻ cảm xúc, vì cả hai có một điểm tương đồng.
Em đã định nghe Road to nowhere của BFMV rồi, nhưng vì chuyện đang tiếp diễn từng ngày, trên đúng con đường mà em và anh đã chọn đi.
Chúng ta chẳng hờn, chẳng giận, chẳng chia tay hay đau khổ.
Hiện tại,
Anh: đang yêu em.
Em: đang yêu anh.
Chúng ta: đang yêu nhau.
Vì vậy, phải đúng là Wish you were here.
Wish you were here…
Me, oh, my country man, wish you were here…
I wish you were here…
Don’t you know, the snow is getting colder…


Tiếng guitar nhẹ nhàng, bập bùng và nồng ấm, cũng như nỗi nhớ dịu dàng nhưng dai dẳng trong tâm hồn cô gái ấy, và nỗi nhớ tương tự đang trong em lúc này. Không gian nhớ của cô gái mơ mộng quá, làm cho suy nghĩ cũng mềm mại và dịu dàng biết bao. Còn nỗi nhớ của em? Ở đây chẳng có tuyết để em có thể đổ thừa vì lạnh mà nhớ, em cũng chẳng có chuyện gì buồn để lấy cớ mà mong. Xung quanh em là ánh sáng xanh của đèn neon, không gian bao trùm bởi tiếng bàn phím lách cách, của tiếng radio khe khẽ. Nỗi nhớ của em không có gì để che đậy, nên nó trần trụi và lộ liễu.
Em kiểm tra điện thoại 5’ một lần. (Chẳng có tin nhắn của anh) Em kiểm tra Y!List 5’ một lần. (Chẳng thấy anh online) Em phải làm sao đây?
And I miss you like hell,
And I’m feeling blue…
Tự hỏi lòng rằng anh đang làm gì trong lúc này, sao không nghĩ đến em, sao không biết là em đang mong lắm. Dòng suy nghĩ cũng giống như ca từ của bài hát. Dường như nỗi nhớ đều có chung một con đường đi?
I’ve got feelings for you,
Do you still feel the same?
Trong phút chốc em thoáng ước ao mình chính là cô gái này, để có thể diễn tả cũng bậc của nỗi nhớ bằng lời, để có thể mỉm cưòi khi hình dung gương mặt ngưòi yêu, để có thể bộc lộ sự sốt ruột khi lặp đi lặp lại cụm từ “Wish you were here”. Ca từ giản dị, dễ hiểu, giọng hát của Candice Night đẹp và mộc mạc như đang nói về chính mình, tất cả làm cho giai điệu quá tuyệt vời đến mức em có thể hình dung được cảm xúc đang dâng lên trong lòng cô gái bé nhỏ ấy.
Hay vì nỗi nhớ của chính em mà cảm xúc lại rõ ràng đến thế?
From the first time I laid my eyes on you,
I felt joy of living,
I saw heaven in your eyes…
In your eyes…
Thú thật là em đã không nhìn thấy thiên đường trong mắt anh vào lần đầu tiên mình gặp nhau. Em cũng chẳng thấy được niềm vui sống ánh lên trong đôi mắt ấy. Chắc vì họ gặp nhau trong ánh mặt trời rạng rỡ, trong không gian chỉ có hai người, còn lần gặp nhau của hai đứa mình thì trong hoàn cảnh hoàn toàn ngược lại. Lần đầu gặp nhau em chẳng dám nhìn, quá đông đúc để có thể nhận rõ ai sẽ là của em, chỉ có thể cảm nhận một ánh mắt cười lấp lánh và sự thân thuộc kỳ lạ. Bỗng chốc em thấy bối rối và hồi hộp, và lại tò mò, và lại ước ao.
Do you still feel the same?
Rốt cuộc, hình dung về lần đầu gặp nhau chẳng làm nỗi nhớ vơi đi, cả em và cả cô gái ấy đều cảm thấy càng lúc càng nhớ thêm. Cô gái mong người yêu một cách phụng phịu và hờn dỗi, còn em lại cảm thấy bực mình và nóng ruột, vì phải chờ đợi quá lâu. Lại kiểm tra tin nhắn điện thoại, lại kiểm tra Yahoo. Mỗi từng giây từng phút, từng phút lại dài như cả một ngày, khi không có anh kề bên.
I miss your laugh, I miss your smile,
I miss everything about you…
Every second’s like a minute,
Every minute’s like a day
When you’re far away
Dĩ nhiên, em có thể dễ dàng bấm điện thoại gọi cho anh.
Em có thể dễ dàng liên lạc với anh.
Nhưng như vậy thì làm sao gọi là nhớ?
Làm sao gọi là mong?
Và làm sao gọi là yêu?
Vậy nên em vẫn nghe Wish you were here một mình, trong không gian trắng xanh vì đèn neon, tiếng bàn phím lách cách, máy lạnh chạy rì rì, cảm nhận từng phút từng giây trôi qua dài đăng đẵng, để cho nỗi nhớ trọn vẹn là nỗi nhớ.
The snow is getting colder, baby,
I wish you were here…
A battlefield of love and fear,
And I Wish You Were Here…
I’ve got feelings for you,
From the first time I laid my eyes on you…
MIKAN™ – Nhac Rock Online
__________________
Promise me, when you see, a white rose you’ll think of me
I love you so…
Never let go…
I will be your ghost of a rose…

________________
http://bkmetalx.info
Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cảm ơn bài viết
diepvang (24-07-2010), lan (24-07-2010), Mưa (29-07-2010), newsmile (26-07-2010)
  #85  
Cũ 24-07-2010, 14:54
Avatar của lan
lan lan đang ẩn
Mới gia nhập
Points: 892, Level: 4 Points: 892, Level: 4 Points: 892, Level: 4
Hoạt động: 2,4% Hoạt động: 2,4% Hoạt động: 2,4%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Jan 2010
Bài gửi: 49
Số lần cảm ơn: 15
Được 8 lần cám ơn trong 6 bài viết
Bài học từ những “cú ngã”







(Ảnh chỉ có tính minh họa)

Có lẽ ai lớn lên trong đời chẳng phải trải qua những cú ngã: cú ngã đầu tiên khi chập chững tập đi rồi khi tập tễnh tập xe đạp, ngã khi trượt chân, ngã khi va vào một vật gì đó và lớn lên là những cú ngã trong trường đời.

Là con gái, tôi rất thích mặc váy thế nhưng tôi không mặc được vì chân tôi rất nhiều sẹo. Đó là dấu vết của những cú ngã để lại.

Tôi nhớ hồi nhỏ, mỗi lần thấy tôi ngã, mẹ tôi xót lắm. Có những cú ngã tôi đã quên nhưng cũng có những cú ngã từ thời xa lắc mà đến giờ tôi vẫn nhớ…Ví như cú ngã hồi lớp 1. Hôm đó, tan học, tôi đứng chờ mẹ trước cổng trường. Nhìn thấy mẹ đến đón, tôi chạy từ xa đến chỗ mẹ chẳng may vấp phải ống quần ngã sõng soài xuống đường. Mặt tôi dính đầy đất cát. Mẹ tôi gào lên rồi chạy đến đỡ tôi dậy vừa phủi đất cát bám trên mặt, trên tóc, trên áo tôi vừa khóc:

- Khổ thân con, ngã sấp mặt xuống đường thế này thì đau lắm.

Lần khác, tôi lại theo chúng bạn đi hái trộm ổi. Lúc đang vin vào cành cây để đu người lên thì cành cây gãy hất cả người tôi rơi bịch xuống đất, đầu đập vào tường… Lúc đưa tôi vào viện, mẹ tôi lại khóc lóc nói với bác sĩ:

- Bác sĩ ơi, cháu nó ngã từ trên cao xuống, lại ngã ngửa không biết não có ảnh hưởng gì không?

Sau rất nhiều những pha chụp chiếu, bác sĩ kết luận: Bệnh nhân bị rạn xương khuỷu tay phải bó bột.

Mẹ tôi lại khóc vì vui mừng là cái đầu tôi không bị làm sao cả.

Tôi thấy làm lạ là khi tôi ngã sấp mẹ cũng lo mà khi ngã ngửa mẹ cũng thấy nguy hiểm. Vậy nên, sau khi đã tháo bột ra khỏi tay, tôi hỏi mẹ:

- Ngã sấp và ngã ngửa nên ngã kiểu nào hơn hả mẹ?

Mẹ búng má tôi:

- Cái con này, hỏi thế mà cũng hỏi.

Rồi như nhớ ra điều gì, mẹ nói:

- Có lẽ nên ngã ngửa con ạ.

- Nghĩa là sao hả mẹ? Tôi thắc mắc.

Mẹ có việc phải đi nên không trả lời tôi. Và câu hỏi đó chìm vào quên lãng cho đến khi tôi 16 tuổi.

Hôm đó, thấy tôi đọc tác phẩm Romeo và Juliet mẹ hỏi:

- Con đã đọc đến đoạn Juliet trượt chân ngã chưa?

- Dạ rồi ạ!

Tôi lễ phép.

Mẹ nhìn tôi rồi cất giọng đều đều: Con có biết vì sao bà vú lại bảo Juliet là con gái lớn rồi nếu có ngã thì hãy “ngã ngửa” ai lại “ngã sấp” thế này không?

Tôi thực sự bị lôi cuốn vào câu hỏi của mẹ. Hai mắt tôi nhìn mẹ không chớp chờ một lời giải thích:

- Mẹ nghĩ, ý sâu xa của bà vú trong hai từ “ngã ngửa” nghĩa là khi ngã mình nhìn và hiểu ra mọi chuyện. Còn “ngã sấp” nghĩa là bị đau nhưng cũng không hiểu ra chuyện gì đằng sau cú ngã ấy. Vậy nên, ở đời nếu ngã hãy “ngã ngửa” con nhé

- Dù có đau nhưng con sẽ biết cách để những lần sau mình sẽ ít ngã hơn và ít đau hơn.

Mẹ tôi không phải là một triết gia nhưng những gì bà nói với tôi ngày trước bây giờ tôi đã nghiệm ra là đúng. Ngã là đau, dù ít hay nhiều nhưng hãy ngã ngửa để biết tự đứng lên.


Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cám ơn lan về bài viết này:
BKMetalx (26-07-2010)
  #86  
Cũ 24-07-2010, 15:04
Avatar của gio
gio gio đang ẩn
Mới gia nhập
Points: 2.747, Level: 7 Points: 2.747, Level: 7 Points: 2.747, Level: 7
Hoạt động: 5,9% Hoạt động: 5,9% Hoạt động: 5,9%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Jul 2010
Bài gửi: 24
Số lần cảm ơn: 11
Được 4 lần cám ơn trong 3 bài viết
Smile Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em không ?

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: “Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?” Chàng trai không chần chừ vội đáp: “Con bằng lòng”
Thượng đế nói: “Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?” Không chần chừ chàng trai vội đáp: “Con bằng lòng”
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : “Con bằng lòng!”. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: “Con đã hối hận rồi sao?” Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: “Con không!”
Thượng đế hài lòng nói: “Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!”
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: ” Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời…”
(Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?)
__________________
Lơi tay lại cứ hai dòng lệ rơi!
Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
  #87  
Cũ 25-07-2010, 18:40
Avatar của BKMetalx
Mới gia nhập
Points: 3.700, Level: 9 Points: 3.700, Level: 9 Points: 3.700, Level: 9
Hoạt động: 4,7% Hoạt động: 4,7% Hoạt động: 4,7%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Nov 2009
Đến từ: Nơi Gió Hát Tình Ca
Bài gửi: 525
Số lần cảm ơn: 59
Được 70 lần cám ơn trong 39 bài viết
Mẹ có sướng không?

Chuyện là Phòng mẹ làm sinh nhật cho các đ/c sinh tháng 6. Vì sinh nhật vào buổi trưa nên cả nhóm đồng ý kéo cả Ba và Mi đi ăn cho nó đủ mâm, đủ suất
Mi mọt nhà ta hôm nay ngồi cạnh bác M, được bác M tán đủ thứ hấp dẫn:
- Mi ăn ngoan nhờ, Mi tự ăn giỏi nhờ, trông Mi thích nhờ, ăn giỏi hơn bạn B nhà bác…
và mấy chú kêu “Mi xinh nhờ…” làm Mi ta mặt mũi vô cùng phấn khởi vì chưa bao giờ được khen “nhiều” như thế…
Lúc Mi đi rửa tay, Mi hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ có Sướng không?
- Ơ, Sướng gì cơ? (Mẹ hơi hiểu ý Mi, nhưng cứ vờ như không biết)
- Thì các bác khen con xinh ý, ngoan ý, người béo ý…
- À à, nhưng mà con có béo đâu (mẹ tảng lờ)
- Vầng, vầng, con không béo, nhưng mà mẹ không sướng à???
- Ờ, mẹ có sướng, nhưng mẹ chỉ sướng khi Mi ngoan thôi…
Mi tủm tà tủm tỉm, nói chung, trông rất chi là Sướng…
PS. Mi đểu thật đấy…
Yêu…

Trang này có nhiều bài viết về cô bé Mi này rất hay, mình cũng Yêu không chịu nổi .
http://vi.wordpress.com/tag/chuy%E1%...v%E1%BB%81-mi/
__________________
Promise me, when you see, a white rose you’ll think of me
I love you so…
Never let go…
I will be your ghost of a rose…

________________
http://bkmetalx.info

Lần sửa cuối bởi BKMetalx; 25-07-2010 lúc 18:50
Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cám ơn BKMetalx về bài viết này:
Mưa (29-07-2010)
  #88  
Cũ 27-07-2010, 11:39
Avatar của sauxanh
Mới gia nhập
Points: 2.767, Level: 7 Points: 2.767, Level: 7 Points: 2.767, Level: 7
Hoạt động: 56,2% Hoạt động: 56,2% Hoạt động: 56,2%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gửi: 453
Số lần cảm ơn: 115
Được 36 lần cám ơn trong 22 bài viết
Smile Ngôi nhà có một giấc mơ

Ngôi nhà có một giấc mơ



“Thế là cái con chó má ấy nó bỏ đi được gần 1 năm rồi”. Câu nói vẫn thường thấy khi bố tôi say rượu. “ con chó má” ấy là bố tôi đang ám chỉ mẹ tôi, người phụ nữ đã bỏ chồng theo một người đàn ông khác.

Tôi nghe thấy đâu đó một vài lần bố tôi kể với bà nội, nó đi theo cái thằng bốc vác trên Bát Tràng, bây giờ thì thuê nhà trên Phú Thọ, thằng đấy thì phụ hồ, vợ con à quên con chó má rửa bát thuê cho người ta. Mà con này ngu thật. Rồi lại rượu nốc vào như nước không biết ngày hay đêm, không kể sáng hay tối cứ dạy là nốc là uống là ngủ không cần ăn cũng được với một lý luận rất chi là chí Phèo “rượu làm từ gạo mà ra”.

Người phụ nữ khỏe mạnh bây giờ đã ra đi, người đàn ông bất lực với rượu để ngủ quên đời, quên người và quên trách nhiệm với cuộc đời này. Cả nhà chỉ còn trông vào đồng lương liệt sỹ của bà. Bà vẫn thường bảo các với các chị học bên Hà Nội thi thoảng về thăm, người sống không nuôi được người chết phải nuôi bà già. Rồi bà thở dài. Tiếng thở dài ảm đạm, não nuột, dội về xa xăm, xa lắm!



Em tôi ham điện tử, suốt ngày chỉ biết tới game. Không hiểu nó nghiện từ bao giờ nhưng thật khó mà có thể chữa được cho nó. Những lúc còn đủ tỉnh táo tôi thấy bố đánh nó ghê lắm, ngăn thế nào cũng không làm gì được, bố đánh nó đến chảy máu mũi, chảy máu mồm, đến không lết được đi đâu. Rồi bố lấy cái xích chó khoá lại không ai cho đến gần nó.

Rồi bố uống rượu, bật cái đĩa chỉ mỗi một bài hát “sao em bỏ ra đi, anh nào có tội tình gì” cứ thế từ sáng tới tối không cho cả hàng xóm ngủ. Bà lén đến cởi chói cho nó, tôi ăn chộm được cái chìa khoá mở cho nó. Nó đi biến ngay, cái mặt nó thì thật đáng sợ lỳ. Cái lỳ dường như vô cảm của đứa trẻ lên 10 đáng sợ một cách khủng khiếp, mọi người tin rằng nó giống như một con ma xó, chui lủi và đáng sợ như người mẹ của tôi. “À ơi ở cõi xa xăm, tâm hồn bé nhỏ con nằm ở đâu…” tiếng vọng về tiềm thức khi tôi nhìn theo cái bóng em mình mất hút, những nếp nhăn của bà sô lại.

Bữa cơm tối, bố đã quên béng cái vụ đánh thằng em tôi lúc chiều, nó lại về ăn cơm, ăn xong chạy biến đi không nói một lời. Bố uống rượu, ăn cơm và nói về bài học đạo đức làm người. Sống là đừng có giống tao với mẹ mày là được. Rồi say thêm một tý nữa, bố quát to như có chuyện gì, thằng em tôi chạy về. Bố hỏi: sách của mày đâu. Em tôi đem một quyển sách ra. Bố bảo không phải sách tiếng anh ấy. Rồi bố mở ra thấy dòng chữ I love you ở đầu quyển sách. Bố bảo mày lại đĩ giống con mẹ mày. Thế này không được. Rồi bố nói, dài lắm, dài lắm… Tôi thấy như mình vừa xem phim hài lại vừa xem tuồng. ngột ngạt. Gió mát lạnh thổi vào mùi hương của cánh đồng ngô đang trổ bông. Bà thở dài như màn đêm tăm tối. Tại con mẹ mày mà bà không có ruộng để làm.

Khi ra đi, mẹ tôi không quên mang theo tất cả những gì mang đi được. Tiền, cái này chắc chẳng bao giờ quên, lúc bố tôi đi làm về thì 1 nghìn trong nhà cũng không có, đất ruộng mẹ bán sạch, bây giờ chúng tôi không còn một tắc đất. Các bác tôi bảo mẹ mày tính sẵn hết rồi. Tôi biết các bác nói đúng vì tôi 13 tuổi, cái tuổi đủ để biết thế nào là đúng sai, tôi đâu có đợi mẹ tôi về, tôi thấy trong lòng nhoi nhói nhoi nhói. Mẹ ra đi và mang theo cả nụ cười của bố, của em tôi và của cả tôi nữa. Đánh cắp cả ước mơ vào cấp ba của tôi. Có lẽ hết năm nay tôi sẽ nghỉ học vì bà già đến độ khó có thể nuôi chúng tôi được nữa. Khi con chim mẹ bỏ đi, con chim non phải tìm mồi dù biết rằng ngoài kia có diều hâu, có quạ.

Không thể chịu đựng được hơn nữa, bác cả bảo họp gia đình. Thế là bố tôi bị bác đánh cho một trận nên thân vì cái tôi không chịu làm ăn. Đánh xong bố tôi khóc to như một đứa trẻ con tôi nghiệp. Sáng mai bố dạy sớm, nấu một nồi cháo thật to cho cả nhà ăn rồi đi làm.

Bình minh ló rạng trong tâm hồn tôi. Tôi biết nếu bố đi làm thì nhà tôi sẽ không phải ăn rau mãi nữa. Tôi ước và tôi mơ một ngày… một ngày…

Trưa bố không về, bố ăn cơm luôn ở đấy. Tối về bố cho tôi 20 nghìn nhưng không nói câu gì. Tôi tiết kiệm để phòng lúc nhà hết gạo. Mai bố lại đánh xe đi làm, cái dánh người thấp thấp bên cạnh chiếc xe cà tàng, thôi có cảm giác xiêu xiêu như thể gió đã làm cho tất cả, tất cả phải đổ.

Tự nhiên hàng xóm kéo sang, các bác cũng sang bảo thằng Dũng đâu? Bà hỏi “hỏi nó làm gì”. Bác bảo nó lấy cắp tiền của anh chị. Hàng xóm bắt bà đền 5 trăm nghìn hôm qua nó mở tủ lấy. Bác đi về, bà hàng xóm vẫn ngồi đấy oang oang. Bà bảo có mỗi cái thân già này thôi, có lấy thì lấy chứ còn tôi cũng bất lực rồi. Người đà bà vẫn đành hanh ngồi đấy ăn vạ. Của đau con xót âu cũng là lẽ đời. Mắng chán thì về, xem gia cũng chẳng làm được gì nữa, bà rỉ ra hàng nước mắt mặn mòi của một bà lão 80.

Em tôi từ trong buồng đi ra, thì ra nó chẳng đi đâu hết mà nó ở trong buồng, căn buồng không bao giờ có ánh sáng, cả bố và nó đều thích màu đen. Bà không nói gì, tôi không nói gì, cái cặp sách cũ nó đeo trên vai rơi xuống, một cái quạt trong ba lô nó tung ra, và cả cái đẫy của bà nữa. nó nhặt lên, không biến sắc. Nó vứt trả bà cái túi tiền nhàu nát vài nghìn lẻ, nó bỏ cái quạt vào cái ba lô rồi đi.

Vậy là thời gian cứ trôi đi, vài ngày, bố tôi lại đưa cho tôi 20 nghìn, không ít hơn cũng không nhiều hơn. Tôi cất cẩn thận không sợ em tôi lấy mất, tôi cất đi để phòng nếu có 1 ngày nào đó cần đến.

Mẹ tôi về đến đầu làng, nhắn một người gọi tôi ra. Tôi vội vã chạy ra vì không muốn để bà biết. Tôi đứng quan sát, mẹ tôi nhìn gầy hơn, đen hơn nhưng tôi không chạy lại ôm hay dung động, bà cũng hình như không có cảm xúc khi gặp lại tôi. Bà bế một đứa bé trừng một tuổi ở trên tay. Bà nói em con bị sốt cao lắm, bố nó đi biệt tích rồi. Nếu con có tiền thì cho mẹ vay mẹ mua thuốc cho em. Tôi căm hận đứa bé này mặc dù tôi có thể biết nó không có tôi, chỉ vì tôi thấy nó ngủ ngon lành quá, nó được mẹ ẵm chặt quá và quang thời gian tủi nhục khi mẹ ra đi. Tôi mím môi nhưng mẹ vẫn không giận, mẹ giảng một bài giảng về đạo đức, về sự yêu thương, về những điều mẹ không đúng và những gì mẹ sẽ bù đắt cho cái gia đình tan nát.

Tôi về nhà lén lút lấy số tiền tiết kiệm. Tôi đếm đi đếm lại, một triệu hai trăm 20 nghìn. Tôi đem đến cho mẹ để đổi lấy giấc mơ vá víu lại cái gia đình nghèo túng và tan hoang, nơi chỉ có tiếng thở dài và bài hát “sao em bỏ ra đi, anh nào có tội tình gì” bố bật len cả vào giấc ngủ.

Dù đã quyết định lấy tiền cho mẹ nhưng tôi vẫn lưỡng lự, mẹ giật lấy gói tiền thì tôi như đã choàng tỉnh cơn mơ. Mẹ lên xe của một người đà ông tôi không nhìn rõ mặt rồi đi hút. Tôi mơ hồ trong hình ảnh trong câu chuyện về người mẹ điên bị đuổi đi sau nhiều năm vẫn tìm về mang cho con mình quả bóng.

Bất chợt tôi thấy bố tôi đến. Bố tôi hỏi “con chó má đâu”. Tôi chỉ về phía vô định. Bố bảo đồ ngu… bố đi về. Một mình tôi ở lại vẫn thoáng đâu đây hình ảnh bà mẹ điên trong câu chuyện để xót xa cho mình.

Đào Thu Lan
Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cảm ơn bài viết
BKMetalx (27-07-2010), eyeua (28-07-2010), lan (28-07-2010)
  #89  
Cũ 27-07-2010, 17:16
Avatar của #1#
#1# #1# đang ẩn
Mới gia nhập
Points: 1.352, Level: 5 Points: 1.352, Level: 5 Points: 1.352, Level: 5
Hoạt động: 34,3% Hoạt động: 34,3% Hoạt động: 34,3%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Jan 2010
Bài gửi: 151
Số lần cảm ơn: 32
Được 17 lần cám ơn trong 12 bài viết
Smile Những lý do để bạn hãy mỉm cười

10. Bạn có một công việc: Nếu bạn đang có một công việc trong tay thì hãy mỉm cười. Bởi cho dù là việc gì, bạn vẫn đang cống hiến và có ích cho gia đình, xã hội.


9. Bạn có con

Bạn có nhận ra rằng những thiên thần bé nhỏ đem lại cho bạn tiếng cười giòn tan của con trẻ, đem về những kí ức thơ ấu ngày xưa, và hơn hết, chúng là sự đúc kết của tình yêu, là hạt giống tâm hồn bạn.

8. Bạn có một chiếc xe

Cho dù là xe máy hay ô tô, bạn cũng nên mỉm cười vì mình được sở hữu một phương tiện hữu ích để có thể chủ động đi lại dễ dàng. So với những phương tiện thô sơ ngày xưa, bạn may mắn biết bao vì được hưởng sự hiện đại, tiết kiệm thời gian và sức lực.

7. Có chồng ở bên

Đó là người đồng hành với bạn suốt cả cuộc đời dài, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, chia sẻ cả những khó khăn và hạnh phúc. Anh ấy đã, đang và sẽ tặng bạn những nụ cười, sự quan tâm chăm sóc. Mỉm cười đi nhé và yêu chồng bạn nhiều hơn.

6. Có vợ ở bên

Cô ấy là hậu phương vững chắc của bạn, giúp bạn chăm lo gia đình, chăm sóc những đứa con. Cô ấy yêu bạn, yêu gia đình và cũng cố gắng rất nhiều để đem lại hạnh phúc cho bạn. Hãy mỉm cười với cô ấy nhé, đem đến cho cô ấy niềm vui, đó cũng chính là niềm vui của bạn.

5. Có quần áo mới

Bạn nghĩ mình không còn là trẻ con để vui mừng khi có quần áo mới? Tại sao lại không nhỉ? Khi tự mình sắm được một bộ quần áo yêu thích, trông bạn sẽ trẻ trung hơn, xinh đẹp hơn, tự tin hơn khi bước ra ngoài cuộc sống.

4. Có một khu vườn

Bạn có yêu thích hoa không? Bạn trồng chúng vì niềm đam mê? Cho dù không hẳn là sở thích nhưng một buổi sáng thức dậy thấy chậu cây nhà mình nở hoa, đến hoa còn phải cười thì sao bạn lại không nhỉ?

3. Quanh bạn là âm nhạc

Nghe nhạc và hát theo, nghe nhạc và khiêu vũ, nghe nhạc để mỉm cười. Hãy nghe những bản nhạc bạn yêu thích và hoà mình trong những âm thanh sống động đó.

2. Có vật nuôi cưng

Những con vật nuôi luôn luôn đáng yêu và thông minh. Nếu bạn yêu thương chúng, chúng cũng sẽ tỏ lòng trung thành và biết “quậy phá” tâm hồn tẻ nhạt của bạn đấy.

1. Mỉm cười vì bạn vẫn đang tồn tại

Chẳng phải bạn vẫn đang tồn tại để đọc được những dòng này ư? Vậy thì hãy mỉm cười vì may mắn đó.

Mỗi đêm qua đi, mỗi sáng thức dậy bạn lại có thêm một ngày để yêu thương, để biết mình vẫn đang sống, sống hạnh phúc cùng những người mình yêu quý. Đó là giá trị cuộc sống ban tặng cho bạn. Hãy biết trân trọng.
Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cảm ơn bài viết
cancel (02-08-2010), lan (28-07-2010)
  #90  
Cũ 28-07-2010, 09:15
Avatar của Mưa
Mới gia nhập
Points: 1.464, Level: 5 Points: 1.464, Level: 5 Points: 1.464, Level: 5
Hoạt động: 4,1% Hoạt động: 4,1% Hoạt động: 4,1%
Thành tựu mới nhất
 
Tham gia ngày: Feb 2010
Bài gửi: 165
Số lần cảm ơn: 52
Được 115 lần cám ơn trong 73 bài viết
Những ngày mưa lạ...

Kì nghỉ bất chợt
Đợt nghỉ xả hơi sau kì kiểm tra bỗng được kéo dài thêm do những cơn mưa lớn đột ngột ập đến, đất nước nhỏ bé nhòa nhòa trong nước. Trường nó có thông báo qua mail rằng sinh viên sẽ không cần đến trường trong một tuần sắp tới, cho đến khi nào lượng mưa đáng sợ kia giảm xuống. Thằng bạn cùng phòng nó bảo một đứa khác rằng khoảng mười năm gần đây Singapore mới có những cơn mưa lớn đến thế.
Linh gạt khung cửa sổ đầy nước mưa vào càu nhàu:
_Tí nữa mày lau nhà đấy, nước nó hắt đầy cả vào đây này.
Minh vẫn chăm chú với cái laptop:
_Kệ nó. Mưa hay nắng ở cái đất nước chết tiệt này cũng đều sạch bong.
_Và vì nó chết tiệt nên mày định nằm ì ở đó cả ngày hả thằng hâm? Hết trưa nay là hết thịt, hết rau, hết trứng, hết luôn cả dầu. Mà người ta thì không thể sống với gạo và niềm tin được.
_Mày lảm nhảm nhiều quá. May mà còn chưa hết tiền đó!_Nghĩa nói vọng ra từ cái chăn trùm kín đầu, nó ngủ chắc cũng chỉ tầm ba tiếng sau cả đêm cày Võ Lâm Truyền Kỳ.
Minh bật cười, gập laptop quay trở lại:
_Được được, tao cũng lên trường bây giờ, lúc về sẽ khứ hồi đồ ăn cho chúng mày.
_Mày lên trường làm gì với cái thời tiết này?
Minh giũ giũ rồi khoác cái áo nỉ đen vào:
_Tao lên thư viện làm đồ án chứ ở nhà không vào đầu được.
Giọng thằng Linh còn vọng theo khi Minh xỏ nốt đôi giày lười vào:
_Lên thư viện thì photo hộ tao cái Lecture note Engmechanic Part 2 luôn nhé. Nhớ đấy!
Ngày mưa – chiếc ô màu đỏ
Bến xe bus vắng hoe, cái gian hàng hay bán linh tinh cũng dẹp đi, mưa vẫn nặng hạt trên những con phố của những chiếc xe phóng với tốc độ mà ở Việt Nam đáng để bỏ tù, Minh rút thuốc ra định hút cho ấm người, cái zippo gặp nước ướt đá lửa không sao lên được, nó cất thuốc đi. Ngồi chờ chừng vài phút thì cái xe bus tới, nó bước lên lướt thẻ vài náy rồi xuống dưới. Cả xe bus vắng tanh, chỉ có một cô gái ngồi ở góc phải dưới cùng, đúng chỗ Minh hay ngồi. Cô gái có sống mũi cao, môi nhỏ và hơi mím, mái tóc không buộc tỉa vát ra phía sau – một dạng mặt cơ bản. Cô gái phối đồ khá kì lạ, váy trắng nhắn kẻ caro, áo sơ mi xẻ vạt xanh nhạt, khoác một chiếc áo lửng màu tím thẫm. Dòng sologan :”no music, no life” trên áo không có vẻ gì ăn nhập với dáng ngồi lơ đãng, hơi hướng người về phía cửa sổ. Cặp kính gọng trắng hơi bóng lên dưới ánh sang nhạt của ngày mưa. Cô gái làm minh thấy nhớ đến Trà Phương – người yêu của nó ở Việt Nam, cũng có một dáng ngồi hơi lơ đãng như vậy…Mối quan hệ xa xôi với hàng giờ chat voice hoặc WC nhiều lúc cũng đến chán ngán. Những ngày mưa lê thê mang lại những cảm xúc nhạt nhẽo hoặc mơ hồ về những ngày Hà Nội. Hà Nội không mưa bập bùng và ít gió thế này, nơi ấy nhiều những cơn mưa nhẹ trong chân trời rực nắng, vẫn lang thang phố long rong quán được. Có những quán được thiết kế như chỉ để ghé qua những lúc muốn tạt vào bất chợt. Minh nhớ khi ở nhà, nếu mưa mà nó còn đang loanh quanh trên phố, thế nào cũng vác xe lên Pubu café ngồi. Leo lên tầng ba ngồi ở góc có mấy củ tỏi treo lủng lẳng, mưa với không tới, không khí mặn và man mát đẫm theo từng cơn gió hắt vào…
Cái tiếng Bipbo khi xe dừng lại ở trạm dừng gần trường ngắt nhịp suy nghũ của Minh. Cô gái mang cặp kính gọng trắng cũng đi phía sau. Minh bước nhanh tới mái hiên gần nhất. Đoạn đi đến thư việc không xa những sẽ không có mái che, Minh hơi ngập ngừng, đang định băng qua thì cô gái kính trắng đi ngang qua, dừng lại, nói tiếng anh bằng giọng đặc chất Singaporian:
_Bạn đến chỗ nào trong trường?
Minh ngập ngừng:
_À…uhm..thư viện…Có lẽ thế!
Cô gái đưa cho Minh một cái ô màu nâu nhạt, nói khẽ
_Mình cũng tới thư viện. Vậy cùng đi.
Minh bật cái ô giơ cao. Và cả hai cùng bước một nhịp. Tiếng giày đạp tành tạch vào nước mưa không át được nhịp tim Minh đập thình thịch, những sinh viên bản địa ít có hành động như vậy với sinh viên nước ngoài. Đến cửa thư viện, Minh dừng lại, xoay cái ô giũ hết nước rồi rút xuống, rút vào đưa trả cô gái.
_Cảm ơn bạn. Bạn lên tầng nào thư viện?
Cô gái mỉm cười:
_Mình đùa thôi. Mình không vào thư viện.
Không kịp cho Minh hết ngạc nhiên, cô gái bật ô bước ra ngoài.
-còn tiếp-
Một chút mỗi ngày - Minh Nhật
__________________

Như hoa cúc nở suốt ngàn đêm trắng
Dù mùi hương tan mất, nhưng nụ hoa vẫn sống!

Digg this Post!Bookmark Post in TechnoratiShare on Facebook
Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau cám ơn Mưa về bài viết này:
lan (28-07-2010)
Trả lời

Tags
blog, blog xa lộ, quà tặng cuộc sống, truyện hay, truyện hay trên blog, truyện ngắn

Công cụ bài viết Tìm trong chủ đề này
Tìm trong chủ đề này:

Tìm chi tiết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Mở
Pingbacks are Mở
Refbacks are Mở



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 10:00


diendan.az24.vn
Inactive Reminders By Icora Web Design